Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Xe ngựa dừng lại trước cổng cung. Lúc này trời đã tối, đèn đuốc nơi cổng cung sáng rực, xe ngựa ra vào tấp nập không ngớt. Xe ngựa không được phép vào trong cung nên Thôi Tuân đỡ Quý Tang xuống xe, hai người vừa lộ diện đã thu hút vô số ánh nhìn dòm ngó. Thôi Tuân và Quý Tang đều chẳng ngại bị người khác nhìn chằm chằm, nhưng khi nhận ra những ánh mắt xung quanh, Thôi Tuân khẽ nghiêng người, dùng tấm lưng rộng lớn của mình che chắn những ánh nhìn sỗ sàng nhất, rồi lạnh lùng trừng mắt nhìn lại. Đối phương vội vàng lảng tránh ánh mắt hắn. Được bóng dáng cao lớn của Thôi Tuân che chắn kín mít, Quý Tang lén ngước nhìn bờ vai vững chãi của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một sự ấm áp. Nàng đã bảo hắn là người tốt mà. Biết nàng lần đầu vào cung sợ hãi, hắn chu đáo bảo vệ nàng từng chút một, đến cả ánh mắt của người khác cũng che chắn giúp nàng. Người tốt! Người tốt thì nhất định phải một đời bình an. Quý Tang đưa tay kéo nhẹ ống tay áo Thôi Tuân, nấp sau lưng hắn thì thầm: "Đại nhân, thực ra thiếp thân không sợ bị người ta nhìn đâu... nhưng được đại nhân bảo vệ thế này, thiếp thân cảm động lắm." Sống lưng Thôi Tuân hơi cứng lại. Đến lúc này hắn mới nhận ra, mới có vài ngày mà hắn diễn sâu đến mức thành thói quen luôn rồi. Ra ngoài đường là y như rằng coi nàng như sủng thiếp mà che chở mọi bề. Thôi, thế cũng tốt... ít nhất sẽ không để lộ sơ hở cho người ngoài thấy. Dạo này hắn loáng thoáng nghe được vài tin đồn bất lợi về mình, trong lòng vô cùng bực bội. Rõ ràng toàn là những chuyện…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...