Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đôi nam nữ ôm nhau giữa đại điện đèn đuốc sáng rực trông vô cùng xứng đôi, nhưng giữa bầu không khí tĩnh lặng như tờ này lại toát lên vài phần hoang đường. Có người quang minh chính đại trố mắt kinh ngạc, có người ngại ngùng không dám nhìn thẳng, chỉ dám liếc ngang liếc dọc, lại có kẻ tức tối vuốt râu mắng mỏ: "Đồi phong bại tục!" Nhưng ngay cả tiếng chửi mắng cũng không dám nói to, cứ như thể bản thân việc thốt ra câu đó cũng là một sự sỉ nhục. Thôi Tuân từ nhỏ đã thấm nhuần thi thư thánh hiền. Dù sau biến cố diệt môn tính tình có thay đổi lớn, nhưng lễ giáo đạo lý đã ăn sâu vào cốt tủy hắn. Thế nên, dù trước đó đã phần nào quen với sự bất quy tắc của Quý Tang, lúc này tim hắn vẫn không tránh khỏi đập liên hồi, tay chân luống cuống. Hắn chỉ theo thói quen, hùa theo nàng một cách vô thức. Chính sự tin tưởng khó hiểu này đã giúp hắn có cách ứng phó chính xác nhất. Sau khi định thần lại, Thôi Tuân gần như cam chịu số phận mà hỏi Quý Tang: "Sao lại khóc thế?" Giọng nói cố tình tỏ ra dịu dàng của hắn mang theo chút căng thẳng và mất tự nhiên, nhưng chút cảm xúc tinh tế ấy người ngoài không thể nào nhận ra. Quý Tang lắc đầu, bày ra vẻ mặt ta chịu ấm ức nhưng ta không thèm nói. Người nàng vẫn ôm chặt lấy Thôi Tuân, cái lắc đầu này khiến cả khuôn mặt nàng cọ qua cọ lại trên ngực hắn. Dù hắn đã cố gắng hết sức kiềm chế, yết hầu vẫn bất giác trượt lên xuống. Cảm giác ngứa ngáy từ lồng ngực từ từ lan tỏa. Hắn gần như muốn dùng sức đẩy Quý Tang ra, để tránh sự tê dại này ăn mòn lý trí…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...