Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hai người tay trong tay, lặng lẽ đi dọc theo con đường xuất cung. Quý Tang thầm điểm lại màn biểu diễn vừa rồi của mình. Có hơi lố một chút, nhưng với thân phận của nàng thì cũng không quá đáng. Màn kịch trước mặt Hoàng đế, nàng đã tham khảo cách Thôi Tuân chung đụng với ngài. Bất kể trong lòng hai người họ nghĩ gì, cách họ đối xử với nhau quả thực giống như có chút tình nghĩa quen biết từ thuở thiếu thời. Hoàng đế lúc nào cũng tỏ ra bình dị dễ gần, Thôi Tuân cũng đáp lại sự thân thiện đó. Vì vậy nàng không tỏ ra sợ sệt run rẩy, mà chỉ rụt rè hơn Thôi Tuân một chút, đồng thời thể hiện đôi phần bỗ bã do thân phận và tầm nhìn hạn hẹp. Nàng đoán nếu Hoàng đế thấy người phụ nữ Thôi Tuân để mắt tới chỉ là một kẻ mua vui có chút tâm cơ vặt vãnh, ngài chắc chắn sẽ rất yên tâm. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà. Nếu nàng xuất thân từ nhà buôn lại cư xử chu toàn mọi mặt, không một kẽ hở, Hoàng đế mới thực sự phải suy nghĩ nhiều. Phải đến khi lên xe ngựa, Thôi Tuân mới buông tay Quý Tang ra. Bàn tay vốn bị gió đêm thổi lạnh buốt của Quý Tang giờ đã được ủ ấm. Nàng đan hai tay vào nhau, lấy tay ấm ủ cho tay lạnh. Thôi Tuân liếc nhìn, cố kiềm chế xúc động muốn tiếp tục ủ ấm tay cho nàng. Thấy sống lưng đang thẳng tắp của nàng bỗng xẹp xuống, cả người mềm oặt ra tựa vào thành xe, hắn hỏi: "Bây giờ mới biết sợ à? Vừa nãy thì cái gì cũng dám nói cơ mà." Quý Tang thầm nghĩ, ta mệt tim chứ đâu có sợ. Thôi Tuân dành phần lớn thời gian ở cạnh nàng, Quý Tang thật sự không thấy sợ, trong lòng nàng,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...