Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tuy trong chớp mắt đã hiểu rõ thứ chạm vào chân mình là gì, nhưng việc duy nhất Quý Tang có thể làm lúc này là giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục dùng ánh mắt chân thành nhìn Thôi Tuân. Dưới ánh đèn mờ ảo đầy ái muội, một nữ tử kiều diễm yếu đuối nằm bò trên người mình, lại còn dùng ánh mắt e dè nhút nhát nhìn mình như vậy, bất cứ gã đàn ông nào cũng phải sinh lòng thương xót. Nhưng trong lòng và trong cơ thể Thôi Tuân lúc này đang bốc lên một ngọn lửa, thấy nàng như vậy, ngọn lửa ấy ngược lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Khoảnh khắc nhận ra phản ứng của cơ thể mình, hắn gần như muốn đập vỡ tất cả. Hắn đâu có bất lực thật, nàng vốn là một nữ tử xinh đẹp lại cố tình làm ra vẻ lẳng lơ quyến rũ, hai người lại lăn lộn trên giường lâu như vậy, hắn chẳng việc gì phải xấu hổ hay tức giận vì phản ứng của mình cả. Đã đến nước này rồi, một là không làm còn nếu đã làm thì phải làm tới cùng. Hắn nắm chặt cổ tay Quý Tang, kéo tay nàng ra khỏi vạt áo mình, eo bụng dùng sức, vị trí hai người tức khắc đảo lộn. "Hay là nàng tự mình khám phá xem sao." Hắn nhìn xuống Quý Tang từ trên cao, bàn tay đang nắm chặt lấy cổ tay nàng vẫn không buông lỏng, mà từ từ kéo tay nàng trượt dần xuống dưới. Ban đầu Quý Tang hơi khó hiểu, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt lạnh tanh của Thôi Tuân mà chẳng đoán ra được gì. Cho đến khi quỹ đạo di chuyển của bàn tay ngày càng có vấn đề... Không phải chứ Thôi đại nhân, chỉ để chứng minh mình không bất lực thôi, ngài có cần phải hy sinh lớn đến mức này không? Sau…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...