Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Quý Tang khẽ hé cửa nhìn ra ngoài, thấy không gian tĩnh lặng chẳng có lấy một bóng người, xem ra Thôi Tuân đã đi thật rồi. Nàng thở phào nhẹ nhõm một tiếng thật dài, rồi quay trở lại sương phòng phía đông. Phúc Hỉ đã đi nghỉ, còn Tiểu Tuệ thấy Quý Tang về liền lộ vẻ kinh ngạc, muốn nói lại thôi. Vừa rồi phải vắt óc đọ sức với Thôi Tuân, cả tinh thần lẫn thể xác đều rã rời, Quý Tang chỉ rửa mặt qua loa rồi leo lên giường. Thế nhưng người thì nằm thẳng cẳng, mà não bộ lại hoạt động hết công suất. Nghĩ đến chuyện Thôi Tuân hết lần này đến lần khác dồn ép mình, nàng thấy bồn chồn không yên. Lần này có thể mượn cớ mà qua chuyện, nhưng những lần sau thì sao? Đáng ghét thật, rõ ràng là Thôi Tuân nạp thiếp với mục đích mờ ám, lại còn bắt một tiểu thiếp là nàng phải nghĩ ra cái cớ hợp lý cho việc hắn giả vờ động phòng. Nếu ngay từ đầu hắn cứ ngủ với nàng luôn thì đâu có sinh ra bao nhiêu rắc rối thế này? Ngủ một đêm là giải quyết ngàn vạn phiền não, hắn không cần phải che đậy, nàng cũng chẳng cần phải diễn kịch nhưng hắn lại không muốn thế. Nàng chỉ đành suy đoán, có lẽ hắn mắc chứng sạch sẽ về mặt tình cảm, không thể chấp nhận việc ân ái khi không có nền tảng tình cảm. Nhưng cái suy nghĩ ấy ở thời đại này lại chẳng mấy phổ biến, rất dễ bị người ta coi là lấy cớ thoái thác. Hiện tại hắn dường như không muốn để cái mác "bất lực" bám theo mình nữa, cho dù chỉ có hai người họ "biết" cũng không được. Cuộc thăm dò đêm nay, ngoài việc hắn tức giận khi nhận ra nàng cố tình đồn hắn bất lực…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...