Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cho dù những người khác trong thư phòng thực chất không dám trắng trợn nhìn trộm Thôi Tuân, hắn vẫn cảm nhận được áp lực bủa vây từ bốn phương tám hướng. Hắn gần như có thể tưởng tượng ra đám người này sẽ dựa vào lời của Quý Tang mà nảy sinh những liên tưởng mà hắn tuyệt đối không muốn biết. Hệt như đêm qua, lúc hắn vội vã đi gặp Chiêm Hạc, Chiêm Hạc vừa bẩm báo vừa lén lút đánh giá hắn. Trước khi đi gặp phạm nhân, Chiêm Hạc úp mở nói một tràng, hắn mới biết trên môi mình bị dính son. Lúc đó hắn mặt không đổi sắc lau đi vệt son đỏ trên môi, không để Chiêm Hạc nhìn thấu sóng to gió lớn trong lòng mình. "Ra ngoài hết đi." Thôi Tuân lạnh lùng lên tiếng. Một đoàn người cung kính đáp lời, không dám nói nhiều, chỉ nối đuôi nhau đi ra. Thấy Quý Tang cũng định đi theo ra ngoài, Thôi Tuân tức đến bật cười, trừng mắt nhìn nàng: "Nàng ở lại." Quý Tang đang định thừa nước đục thả câu chuồn êm: "..." Chu Thiết Ngưu thấy Quý Tang bị giữ lại thì lén ngoái đầu nhìn, vẻ mặt có chút lo lắng nhưng đã bị Nhung Tảo Hoa kéo tuột ra ngoài. Cửa thư phòng đóng lại, bên trong chỉ còn hai người Thôi Tuân và Quý Tang. Thôi Tuân sải bước đến trước bàn học cạnh cửa sổ, những tờ giấy Quý Tang luyện chữ hôm nay vẫn đang trải rải rác ở đó, hắn cầm lên xem lướt qua từng tờ. Quý Tang sán lại gần, nhỏ giọng cằn nhằn: "Đại nhân, ngài cũng thật là bữa đực bữa cái, chẳng chịu dạy dỗ thiếp thân học chữ cho đàng hoàng, thiếp đành phải tự học thôi. Cũng may là thiếp thân thông minh, ngài xem thiếp học nhanh chưa…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...