Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cuối cùng Tiểu Tuệ và Phúc Hỉ cũng không cược với Quý Tang, Phúc Hỉ hoảng hốt bảo mình buồn ngủ rồi chạy mất, Tiểu Tuệ chạy không thoát đành bịt tai trốn sang một bên giả vờ làm nấm, chỉ có Quý Tang là cười đến không khép được miệng. Cười đã đời, Quý Tang mới gỡ tay Tiểu Tuệ ra, Tiểu Tuệ khẽ kêu lên: “Cô nương, em không nghe đâu!” Quý Tang kéo tay nàng xuống bảo: “Chuyện nghiêm túc mà!” Tiểu Tuệ lúc này mới nhìn Quý Tang, nhưng đôi mắt trong veo như nai con kia vẫn đầy vẻ cảnh giác, tay cũng lơ lửng sẵn sàng bịt tai lại bất cứ lúc nào. Quý Tang bất lực bảo: “Chuyện nghiêm túc thật mà. Em đi nói với Phúc Hỉ một tiếng, bắt đầu từ ngày mai ta giao cho em ấy một nhiệm vụ, bảo em ấy đi xem giúp ta mấy cửa tiệm quanh đây, không cần quá lớn đâu, chỉ cần vị trí tàm tạm là được, ta định mua một cửa tiệm.” Có Hoàng đế chống lưng, danh tiếng ghê gớm khó chọc vào của nàng cũng đã vang xa, không còn phải nơm nớp lo sợ bị người khác chèn ép nữa, giờ nàng chỉ việc yên ổn sống tốt ngày tháng của mình. Trong tay nàng có sính lễ Thôi Tuân cho, thêm phần thưởng hắn cho sau đó, rồi lại thêm cả của hồi môn nhà họ Quý, biết bao nhiêu là tiền bạc, sao có thể để không một chỗ lãng phí được. Ngoài ra, việc học chữ cũng đã được thu xếp xong xuôi, nhưng nàng vẫn muốn học thêm vài thứ khác. Chẳng hạn như cưỡi ngựa, lo trước tính sau, biết cưỡi ngựa cũng giống như biết lái xe vậy, đều là kỹ năng thoát thân cần thiết cả. Đúng lúc Thôi Tuân gọi nàng qua, nàng sẽ nói với hắn một tiếng. Có được một sủng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...