Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mặt Thôi Tuân nóng bừng, không rõ là do thân nhiệt của hắn hay do hơi nước từ thùng tắm trước mặt bốc lên. Tim hắn đập loạn, ngũ quan bỗng trở nên cực kỳ nhạy bén. Trong không khí, ngoài hơi ẩm còn có mùi hương con gái cứ quấn quýt bên người hắn suốt đêm nay. Thị lực vốn hơn người của hắn lúc này càng có thể thấy rõ làn da trắng ngần, mỏng manh như thể chạm vào là vỡ của nàng giữa làn hơi nước mờ ảo. Hừ, nàng đang ép hắn không được làm Liễu Hạ Huệ nữa rồi! Thôi Tuân không cho rằng mình đã hiểu lầm, đây chẳng phải là nàng đang quyến rũ hắn sao? Bất kể mục đích thật sự của nàng là gì, lời nàng nói, việc nàng làm, trong mắt bất cứ ai cũng đều là quyến rũ! Hắn tiến sát một bước, chống tay lên thành thùng tắm, vây Quý Tang vào giữa rồi lạnh lùng nhìn nàng: “Nếu không muốn khơi lên lửa trong lòng ta, thì đừng quyến rũ ta như vậy.” Quý Tang rất muốn cãi lại rằng chính ngài tự sinh tà niệm thì liên quan gì đến ta, nhưng người đàn ông trưởng thành sức trẻ dồi dào ở ngay trước mắt này chỉ cần một tay là có thể khống chế được nàng. Nàng chỉ cần nghịch ngợm một chút là dễ chơi dại liền. Dù sao thì nàng cũng đã chơi dại một lần rồi. Nàng lập tức xuống nước: “Vâng thưa đại nhân, thiếp im miệng rồi ạ.” Ánh mắt Thôi Tuân sẫm lại, hắn đưa tay vuốt ve má nàng. Hắn cũng không hiểu nổi mình, đến cả dáng vẻ ngoan ngoãn như chim cút này của nàng cũng khiến lòng hắn rạo rực. Hít sâu hai hơi, hắn buông Quý Tang ra rồi lùi lại. Quý Tang khẽ thở phào. Gò má vừa bị bàn tay nóng rực của hắn chạm vào…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...