Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Quý Tang hít sâu một hơi căng tràn lồng ngực, cảm giác ngạt thở muốn nổ tung phổi cuối cùng cũng dịu đi. Đồng thời, nàng càng thêm chắc chắn người phía sau không có quá nhiều địch ý với mình. Dù sao lúc này nàng cũng chẳng làm được gì, bèn dồn sự chú ý vào Tiền Quỳ và Lục gia. Trong lúc nàng nỗ lực tự cứu mình thì hai kẻ kia đã trải qua một màn đe dọa và van xin. Lục gia có vẻ là người của sòng bạc nào đó, món nợ của Tiền Quỳ sắp đến hạn, hắn muốn nới lỏng gân cốt cho con nợ, lại nghe tin Tiền Quỳ ra khỏi thành nên tưởng gã định bỏ trốn, bèn đuổi theo đến tận đây. Quý Tang đoán "Lục gia" chắc là cách gọi khách sáo của Tiền Quỳ, chứ nếu là tay đầu xỏ thật thì đời nào phải đích thân đi làm cái việc cỏn con này? Chỉ không biết mục tiêu của người sau lưng nàng là Tiền Quỳ hay vị Lục gia kia? Dù sao cũng không thể là nàng, nàng là dân lành mà. Lục gia sau khi xác nhận Tiền Quỳ không có ý định bỏ trốn mới kéo gã đứng dậy, hung tợn nói: "Ngươi nói mồm thì có ích gì, quay đi quay lại ngươi chạy mất thì ông biết tìm ở đâu! Bất kể ngươi đi vay mượn hay cướp giật, hôm nay không trả tiền, ông sẽ đánh gãy chân ngươi!" Tiền Quỳ bủn rủn cả người, phải dựa vào Lục gia mới miễn cưỡng đứng vững, gã nghe vậy lại van nài mấy câu. Thấy Lục gia không lay chuyển, gã cùng đường làm liều, ngoài mạnh trong yếu hạ giọng: "Ta biết ngày mùng sáu tháng ba năm Minh Hi thứ ba mươi tư ngươi đã ở đâu!" Sắc mặt Lục gia lập tức biến đổi. Quý Tang gần như cảm nhận được người phía sau đã cứng đờ trong giây lát,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...