Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tờ giấy Quý Tang đã là tờ cuối cùng, Thôi Tuân nhìn chăm chú vào vài dòng chữ ngắn ngủi hồi lâu. Trên đó ghi "Quý Tang", xuất thân nhà buôn, mẫu thân ruột mất sớm, kế mẫu ngược đãi nhưng dung mạo quả thực xinh đẹp. Thám tử phỏng đoán nàng có thể bình an sống đến giờ chứng tỏ cũng có vài phần thông minh. Mệnh lệnh này của Thôi Tuân đưa ra khá gấp, thuộc hạ của hắn không thể để hắn đợi mười mấy hai mươi ngày, đương nhiên phải dâng lên một danh sách những người tạm coi là phù hợp trước. Mức độ phù hợp giảm dần từ trên xuống dưới, đến người cuối cùng này chỉ dính dáng chút xíu đến yêu cầu. Nếu không phải hắn đã từng tận mắt gặp nàng, từng giao tiếp với nàng, thì chỉ dựa vào những thông tin sơ sài thế này, hắn chắc chắn sẽ bỏ qua ngay lập tức. Chiêm Hạc vừa lướt nhanh qua xấp giấy, thấy Thôi Tuân chú ý đến tờ cuối cùng, hắn chợt nhớ ra thông tin trên đó bỗng cảm thấy có chút quen thuộc... Phải rồi, người mà tên Tiền Quỳ kia muốn cưới, chẳng phải là trưởng nữ nhà họ Quý này sao? Hắn đang định cảm thán sao mà trùng hợp thế, Thôi đại nhân quả là tâm tư tỉ mỉ, đến một chi tiết nhỏ nhặt trong khẩu cung cũng nhớ rõ, thì nghe Thôi Tuân nói: "Lát nữa nếu không hỏi thêm được gì thì thả Tiền Quỳ ra, nhớ đối đãi khách sáo một chút." Chiêm Hạc khó hiểu. Thả người thì hắn hiểu, Tiền Quỳ cũng chỉ là nhân chứng chứng minh Tôn Tiểu Lục từng đến nhà họ Thôi, ngay cả Tôn Tiểu Lục còn mù tịt thì Tiền Quỳ càng không thể biết gì. Nhưng tại sao lại phải khách sáo? Thôi Tuân cười đầy ẩn ý: "Phải để…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...