Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lại qua một ngày, Phúc Hỉ tìm đến Tiểu Tuệ, bảo rằng đã tìm được hai nam tử phù hợp cho Quý Tang. Quý Tang lại ra khỏi nhà, Phúc Hỉ kể sơ qua về hai người này, một người là tú tài nhưng ngặt nỗi phụ thân nằm liệt giường, bên dưới còn ba đứa em thơ dại, cả nhà chỉ trông chờ vào hắn và mẹ già nuôi sống, gia cảnh vô cùng túng quẫn. Người còn lại thì cha mẹ mất sớm từ bé, nhà cửa bị chú ruột ở quê lên chiếm đoạt, bắt hắn phải ra phòng củi ở, lớn lên trong cảnh thiếu ăn thiếu mặc nên người gầy đét, năm nay mười chín tuổi rồi mà vẫn không dám nhìn thẳng vào người khác. Quý Tang cảm thấy hai trường hợp này đều không bằng Ngô Thắng hôm qua. Nhà tú tài thì gánh nặng quá lớn, còn tên mồ côi kia lại phải đấu đá với cả nhà ông chú ác bá. Nhưng dù sao cũng ở ngay phường bên cạnh, nàng vẫn quyết định đi xem thử một chuyến. Lần đầu, nàng giả vờ lạc đường, gõ cửa nhà tú tài hỏi thăm để bắt chuyện vài câu. Lần sau, nàng giả vờ đánh rơi đồ, nhờ chàng trai mồ côi đi ngang qua tìm giúp, nhân tiện cũng nói chuyện đôi câu. Tính cách hai người khác biệt nhưng điểm chung là hễ nhìn thấy nàng là đỏ mặt tía tai, nói năng lắp bắp. Sau chuyến đi này, về đến nhà, Tiểu Tuệ bàn luận với Quý Tang: "Đại cô nương, hai người hôm nay còn tệ hơn Ngô Thắng hôm qua nữa. Nhà tú tài thì mấy đứa em nheo nhóc bẩn thỉu chẳng ai chăm, còn người thứ hai thì khỏi nói, lưng cứ còng xuống, đứng còn chẳng cao bằng người." Quý Tang ôn tồn nói: "Đều là những mảnh đời bất hạnh cả, sống được đến giờ đã là không dễ dàng rồi."…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...