Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thôi Tuân cố tình đi nước cờ Tiền Quỳ này chính là vì trước đó nghe được câu "Thà làm vợ kẻ bần hàn, còn hơn làm thiếp nhà quyền quý" của Quý Tang. Giờ đây hai con đường làm thê và làm thiếp đều bày ra trước mắt, mỗi đường đều có chỗ không như ý, hắn muốn xem nàng chọn thế nào. Kết quả hắn còn chưa nói hết câu, nàng đã dứt khoát đồng ý, khiến mọi thủ đoạn của hắn chẳng còn đất dụng võ. Hai bên im lặng trong giây lát, ánh mắt Thôi Tuân lạnh dần, hắn đột nhiên bật cười: "Quý cô nương, coi như nàng đã biết thủ đoạn hành sự của ta. Nếu nàng trước mặt một đằng sau lưng một nẻo, hậu quả thế nào nàng tự mình liệu lấy." Lời đe dọa nghe thì nhẹ nhàng nhưng Quý Tang không dám coi thường. Thôi được rồi, nàng thừa nhận mình trả lời hơi nhanh, thái độ cũng hơi vui vẻ quá mức. Nhưng hắn đưa ra yêu cầu, nàng đáp ứng hắn, lẽ ra hắn phải vui mừng mới đúng, sao lại tỏ ra do dự thế kia? Hay là người này đa nghi quá mức rồi? Quý Tang tin chắc việc Thôi Tuân muốn nàng làm thiếp chỉ là vỏ bọc, nhưng nàng đời nào dám nói toạc ra. Xét cho cùng, việc hắn dùng nàng làm lá chắn để qua mặt Hoàng đế cũng được coi là tội khi quân. Bình tâm suy nghĩ, đứng ở góc độ của Thôi Tuân, hắn đã dày công bày bố để ép nàng làm thiếp, theo lẽ thường nàng phải có chút phản kháng mới đúng. Nhưng đối diện với miếng bánh từ trên trời rơi xuống này, việc nín cười đã khó lắm rồi, nàng thật sự không diễn nổi vẻ miễn cưỡng. Trước đó nàng định tìm một nam nhân nghèo yếu để gả đi hòng có được quyền tự chủ cao hơn, còn việc…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...