Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đám người do Thôi Tuân dẫn đến đều nhìn chằm chằm vào Lôi thúc gác cổng. Lão rụt cổ lại như con chim cút, không dám ho he tiếng nào khiến người trong chính viện hoàn toàn không biết tiền viện đang có một đám người đang đứng đó. Chiêm Hạc đi theo xem náo nhiệt lén lút liếc nhìn Thôi Tuân, thấy đại nhân nhà mình mặt không đổi sắc, trong lòng không khỏi toát mồ hôi thay cho Quý cô nương. Hắn từng gặp không ít kẻ đặt điều nói xấu sau lưng đại nhân, kiểu gì cũng nói được, nhưng đây là lần đầu tiên nghe người ta thêu dệt chuyện nam nữ của ngài ấy, lại còn vu khống đại nhân thích hành hạ bé gái. Chuyện này hoàn toàn là bịa đặt trắng trợn mà! Thôi Tuân ra hiệu không cho ai lên tiếng, đám thuộc hạ cũng đành nín thở, ai nấy đều vểnh tai lên muốn nghe xem Quý Tang còn có thể bịa ra bao nhiêu lời đồn nhảm nhí nữa. Bên trong chính viện, tiếng khóc của Quý Miên vang lên lanh lảnh: "Con không chịu, con không đi đâu! Con không muốn đến phủ của tên sát tinh đó đâu!" Lời con bé vừa dứt đã bị Lý Nga vội vàng bịt miệng lại, Quý Miên năm nay đã bảy tuổi nên nghe lỏm được không ít chuyện từ người lớn, giờ lại bị lời lẽ của Quý Tang dọa cho sợ mất mật. Quý Tang trưng ra vẻ mặt hả hê khi người gặp họa: "Dám nói xấu sau lưng Thôi đại nhân, ngươi xong đời rồi!" Đám người đứng ở tiền viện: "..." Nói đến chuyện nói xấu sau lưng Thôi đại nhân, ai có thể qua mặt được cô nương chứ. Quý Miên sợ đến mức mặt mày trắng bệch, Lý Nga hoảng hốt phân bua: "Lời trẻ con không cố ý, trẻ con nói lung tung sao có thể…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...