Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chiều hôm đó, Thôi Tuân vào cung diện kiến Hoàng đế vì một vụ án, sau khi bẩm báo xong xuôi liền đề cập đến việc muốn xin nghỉ phép ba ngày. Xương Linh Đế cảm thấy vô cùng mới lạ vì kể từ khi Thôi Tuân bắt đầu làm việc cho ngài, hắn luôn giữ tác phong của một kẻ bán mạng vì công việc, hận không thể xẻ một ngày thành hai mươi bốn canh giờ để dùng. Cũng nhờ vậy mà hắn xử lý được rất nhiều việc, lập không ít công lao, nếu không ngài cũng chẳng thể thuận nước đẩy thuyền thăng chức cho Thôi Tuân lên làm Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi. Xương Linh Đế quan tâm hỏi: "Khanh thấy trong người không khỏe sao? Mấy lão già kia cứ mặt dày mày dạn mượn thái y trong cung của ta, ngược lại là khanh chưa từng thỉnh thái y lần nào." Vẻ mặt Thôi Tuân thoáng xúc động: "Bệ hạ không cần lo lắng, thân thể vi thần vẫn còn cường tráng lắm, còn có thể cống hiến cho Bệ hạ năm mươi năm nữa." Xương Linh Đế và Thôi Tuân có tình nghĩa thư đồng từ thuở thiếu thời, hai người bằng tuổi nhau, Thôi Tuân lớn hơn Xương Linh Đế vài tháng. Khi riêng tư chỉ có hai người, Thôi Tuân sẽ nghe theo Xương Linh Đế gọi tên cúng cơm của ngài là A Hành, nhưng hễ có người ngoài, dù lời lẽ có thân thiết đến đâu thì lễ nghĩa quân thần hắn vẫn chưa từng thiếu sót. Hắn vừa nói vừa khẽ rũ mắt, trong mắt người ngoài trông như thể có vài phần ngượng ngùng hiếm thấy: "Là do mấy hôm trước thần vừa gặp đã thương một nữ tử, mấy ngày này dự định nạp nàng ấy vào cửa." Xương Linh Đế sững sờ, sau đó cười lớn: "Tên tiểu tử…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...