Kiếp này, Tạ Liễm đã mời trà tiễn đưa vô số người. Bên bờ sông Tam Đồ, đầu cầu Nại Hà, y cầm đèn đứng ở phía bên kia cầu, chẳng làm gì cả, chỉ lặng lẽ dõi theo nỗi buồn, niềm vui và ưu sầu của nhân gian.
Mãi đến nhiều năm sau khi chết, vào khoảnh khắc sợi hồn phách cuối cùng đang hấp hối nơi nhân gian, y cảm giác có người đang quật mộ mình.
Tạ Liễm: ?
Kẻ đó xách một vò Thiêu Đao Tử, rưới trước mộ y.
Cũng tốt, vẫn còn người nhớ món rượu y thích uống.
Có điều kẻ này dường như đã say khướt, cười lớn với ngôi mộ trống, thần sắc điên cuồng, tựa như đã hóa điên dại.
Tạ Liễm thấy mình thực sự nên đi rồi, nhận thức đã bắt đầu sai lệch, nếu không sao càng nhìn lại càng thấy kẻ này giống hệt vị cố nhân luôn đối đầu gay gắt với mình.
Thế là Tạ Liễm nhắm mắt lại, ngay khoảnh khắc giác quan hoàn toàn tiêu biến, y nhìn thấy kẻ đó cúi người hôn lên dòng chữ trên tấm bia mộ, thành kính khôn cùng.
Trong tòa nhà bỏ hoang đã lâu, những oán linh mặt mũi dữ tợn đang vất vưởng.
Giữa muôn trùng núi sâu phía đông Ba Du, lưu truyền chuyện kỳ quái về bà lão ăn thịt trẻ con.
Đêm trước ngày xuất giá, tân nương đau buồn nhìn thấy khuôn mặt nở nụ cười vặn vẹo trong gương.
Cổ thành náo nhiệt phồn hoa hóa thành thành trống chỉ sau một đêm, vị tướng quân từng lập chiến công hiển hách vung đao tự sát ngay trước cổng thành.
Pho tượng Phật nửa mặt từ bi, nửa mặt tà ác đứng sừng sững nơi tận cùng giấc mộng u tối trống trải.
Phật Đà khẽ nhếch môi, thấp giọng ngân nga bằng từ cổ: Vạn vật đều có nhân quả.
LƯU Ý KHI ĐỌC+
01Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang bản edit đến nơi khác khi không có sự đồng ý của editor. Nếu phát hiện sẽ pass toàn bộ.
02Editor dùng QT để edit nên chỉ có thể đảm bảo đúng được 70–80% nội dung. Nếu có lỗi hãy cmt nhé ❤️
03Bản edit được đăng duy nhất tại Noisy Team với mục đích phi thương mại — KHÔNG REUP / REPOST